Chuyển đến nội dung chính
Nhật ký người yêu Pomeranian
Foxdemon Pomeranian

Foxdemon Pomeranian

Nơi những bé cún nhỏ bước vào đời tôi, rồi từ đó Foxdemon dần thành hình.

Mọi chuyện bắt đầu từ Bâu

Lúc Bâu đến, tôi chưa nghĩ gì xa. Tôi chỉ là một người lần đầu biết cảm giác trong nhà luôn có một đứa nhỏ đợi mình về. Sau này Kiera, Demon và nhiều bé khác lần lượt xuất hiện, Foxdemon cũng dần thành hình theo một cách rất tự nhiên. Nó không bắt đầu từ một ý định lớn lao nào, mà từ quãng thời gian tôi thật sự đã sống cùng các bé mỗi ngày.

Bâu

Bâu

Bâu là bé cún đầu tiên khiến tôi quen với cảm giác trong nhà luôn có một đứa nhỏ chờ mình về. Có những hôm đi làm mệt, chỉ cần mở cửa thấy bé chạy ra, nghiêng đầu nghe tôi nói rồi tối lại nép vào lòng ngủ là mọi thứ nhẹ đi rất nhiều. Lúc đó tôi chưa nghĩ đến Foxdemon hay Pomeranian. Tôi chỉ biết từ Bâu, tôi bắt đầu thương các bé cún theo một cách rất khác.

Kiera

Kiera

Sau Bâu, tôi bắt đầu để ý đến Pomeranian nhiều hơn. Rồi tôi gặp Kiera. Bé ở tận Sài Gòn còn tôi ở Hà Nội, nhưng ngay từ lần đầu nhìn qua màn hình tôi đã thấy rất có duyên. Đêm ra sân bay đón bé, trời mưa phùn, hơn 10 giờ tối, tay lạnh cóng mà trong lòng chỉ mong đến lúc được bế bé trên tay. Khi mở lồng ra và ôm Kiera lần đầu, tôi biết mình và bé thực sự thuộc về nhau. Kiera là bé khiến tôi đi từ việc thương các bé cún sang yêu rất sâu đậm giống Pom này.

Demon

Demon

Demon đến trong một lần tôi đưa Kiera đi lấy giống. Giữa cả đàn Pom nhỏ, bé là đứa nghịch nhất, cứ chạy qua chạy lại rồi quấn lấy tôi không rời. Tôi được tự đặt tên cho bé, và trong đầu tôi lúc đó gần như chỉ có cái tên là Demon. Nghe thì hung dữ, nhưng lại đúng với cái kiểu năng lượng đầy người của bé. Từ Demon, cái tên Foxdemon không còn chỉ nằm trong đầu tôi nữa. Nó bắt đầu là tiếng chân chạy trong nhà, là tiếng sủa, là những trò nghịch ngợm và cả những ngày mệt mà nhìn bé vẫn phải bật cười.

Và rồi, Bâu ra đi...

Gia đình ngày một đông đúc hơn với Cả, Vâu, Mưa, Gái, Gấu, Bò, Am, Hi và nhiều bé nữa. Nhà cửa ồn hơn, bừa hơn, nhưng cũng ấm cúng hơn. Và rồi Bâu ra đi trong cơn lũ lịch sử tháng 10 năm 2025. Tôi thật sự không biết phải diễn tả nỗi đau nỗi nhớ đó thế nào cho đủ. Chỉ biết từ sau ngày ấy, tôi nhìn mọi thứ chậm hơn, thương các bé nhiều hơn và luôn tự nhắc mình rằng còn ở bên nhau ngày nào thì phải sống cho trọn ngày đó.

Vì sao tôi gọi là Foxdemon?

Fox

Fox — linh vật tôi thích

Tôi thích Hồ Ly từ lâu, không hẳn chỉ vì thần thoại, mà vì ở hình tượng đó luôn có cái gì vừa đẹp vừa khó đoán. Càng sống với Pomeranian, tôi càng thấy các bé cũng có một nét giống như vậy: Lanh, tinh ý, rất quấn người mình thương và có kiểu bảo vệ rất quyết liệt dù thân hình bé xíu. Vì thế chữ "Fox" ở đây không chỉ là thứ tôi thích nhìn, mà là thứ tôi thật sự thấy ở các bé.

Pom

Pomeranian — bé nhưng không hề nhỏ

Tôi thích Pom vì các bé nhỏ thật, nhưng cảm xúc thì lúc nào cũng mãnh liệt. Bé có thể nghịch đến phát mệt, bám người đến mức không rời nửa bước, làm ầm cả nhà lên rồi quay sang nằm im cạnh mình như chưa có chuyện gì. Càng sống cùng lâu, tôi càng thấy Pom không phải chỉ đáng yêu. Các bé có cá tính, có độ lì, có sự nhạy cảm và có một kiểu yêu rất khó tả. Chính cái sự dữ dội ấy - nghịch, ồn, bướng, quấn người và yêu hết mình - mới là phần "Demon" trong cái tên này.

Vậy nên mới có cái tên Foxdemon

Foxdemon ghép từ linh vật tôi thích và thứ tôi đang sống cùng mỗi ngày. "Fox" là cái nét lanh, đẹp và khó đoán mà tôi vẫn luôn thích. Còn "Demon" không phải vì những bé Pom dữ theo nghĩa xấu, mà vì các bé có một kiểu dữ dội rất riêng: nhỏ nhưng ồn, nghịch, bướng, quấn người và yêu hết mình. Tôi giữ cái tên này không phải chỉ vì nó nghe hay, mà vì mỗi lần nhắc đến nó tôi đều nhớ mình bắt đầu từ đâu: Từ Bâu, từ chuyến bay đêm đi đón Kiera, từ lần gặp Demon giữa một đàn Pom nhỏ, và từ cả mất mát khiến tôi biết quý từng ngày còn được ở bên các bé. Foxdemon với tôi không chỉ là một cái tên. Đó là nơi tôi giữ Bâu lại trong ký ức, và cũng là nơi những bé Pom của tôi thuộc về, bây giờ và mãi về sau.

Foxdemon Pomeranian

Nếu đã thương thì hãy thương cho trọn

Tôi không nghĩ ai cũng phải yêu các bé cún theo cách hoàn hảo. Nhưng tôi tin bé nào cũng xứng đáng được an toàn, được chăm sóc tử tế, tận tâm và được ở cạnh một người đủ kiên nhẫn để hiểu mình lâu dài. Nếu bạn đang có một bé ở nhà, hoặc sắp đón một bé về, mong rằng bạn sẽ dành cho bé không chỉ sự háo hức lúc đầu, mà cả thời gian, sự dịu dàng và sự gắn bó thật lâu sau này nhé!

Xem các bé ở Foxdemon